★ ★ ★ Nơi tổng hợp các bài viết ủng hộ tổng thống Donald Trump được phổ biến trên Internet ★ ★ ★

Friday, October 30, 2020

Tại Sao Tôi Bỏ Phiếu Chọn Tổng Thống Trump?



Tôi chả cuồng ai ngoại trừ Chúa!

Có một người bạn nói với tôi: “Tao không thể tin nổi mày lại tính bầu cho lão Trump.”

Bạn hãy nghe đây, tôi không hề bầu cho ông ta. Đây không phải là một cuộc thi tuyển lựa người mẫu mực, tôi không chỉ bỏ phiếu cho tổng thống Trump, mà là:

  • Tôi bầu cho Tu chính án thứ hai. 
  • Tôi bầu cho nền công lý tiếp tục của tòa án tối cao. 
  • Tôi bầu cho đảng Cộng hòa mà tôi đã và đang sống cùng nhiều năm. 
  • Tôi bầu cho cảnh sát, cho pháp trị và trật tự xã hội.
  • Tôi bầu cho quân đội bảo vệ quốc gia, cho những cựu chiến binh đã anh dũng chiến đấu và hy sinh vì nước Mỹ. 
  • Tôi bầu cho lá quốc kỳ thiêng liêng thường ít khi thấy xuất hiện trong nền tảng của đảng Dân chủ. 
  • Tôi bầu cho quyền tự do nêu ra ý kiến của mình mà không bị kiểm duyệt, bị bịt miệng. 
  • Tôi bầu cho một biên giới chắc chắn an toàn.  
  • Tôi bầu cho quyền ca ngợi danh Thiên Chúa của tôi mà không thấy sợ sệt.
  • Tôi bầu cho những sinh linh chưa kịp sinh ra mà đảng Dân chủ đang ủng hộ cổ vũ việc giết bỏ chúng đi. 
  • Tôi bầu cho sự tự do và giấc mơ Mỹ.
  • Tôi bầu cho sự thiện lương chống lại bất lương - tội ác - giả dối - gian trá, và không muốn Trung Quốc làm chủ nước Mỹ. 
  • Tôi không hề bầu cho một ông có bộ tóc bay bay khó ưa, mà là tôi bầu cho tương lai của một đất nước - một quốc gia dưới quyền của CHÚA không thể chia cắt, cùng với tự do và công lý cho tất cả mọi người, không loại trừ ai.

Còn bạn, hãy nói cho tôi biết bạn tính bầu cho những điều gì?

Linh mục Nguyễn Bá Thông


Wednesday, October 28, 2020

Bầu Cử 2020: Ai Sẽ Là Người Đắc Cử Chức Vụ Tổng Thống?



Báo chí và truyền thông trong thời gian tranh cử, thì phe nào viết theo phe đó. Bầu phiếu cũng vậy, Đảng nào thì bỏ phiếu cho ứng cử viên của đảng đó, khi thấy không hợp ý mình thì không đi bầu, vậy thôi.

Hiện tình, nước Mỹ có lối 150 triệu cử tri.

Đảng DC chiếm 31%, CH có 28%, còn 41% là cử tri độc lập. 

Thành phần cử tri độc lập này là "khối quyết định,” nhưng " thầm lặng,” ít nghe thấy phát biểu, nhưng là khối cử tri lớn nhứt,  cho nên Ông Trump nỗ lực vận động ráo riết không ngừng là vậy.

Với 31%, DC có: 46,000,000 cử tri.

Theo thăm dò thì:

76% sẻ bỏ phiếu cho Biden = 35,340,000. 
24% không ủng hộ Biden = 11,160,000.

CH có 28% = 42,000,000 cử tri. 
  • 91% ủng hộ T T Trump = 38,220,000. 
  • 9% No Trump = 3,780,000; - sẽ bỏ phiếu cho Biden (?). 

Đến đây cho thấy:

  • Biden: 39,120,000 (35,340,000 + 3,780,000). 
  • TT Trump:  38,220,000. 

Cho nên “Polls” thường thấy Biden hơn điểm, và đây cũng là cái thất bại của Hillary, quá tin tưởng vào “Polls.” 

Cử tri độc lập thường bỏ phiếu vì quyền lợi của mình, ai làm cho mình có lợi hơn thì bầu cho người đó, không mấy quan tâm đến tư cách, đen trắng. Họ RẤT thực tế.

Họ bầu cho Clinton, mặc dù Ông này làm điều tồi phong bại tục ngay trong Phòng Bầu Dục, tòa Bạch Ốc, chỉ vì lúc đó kinh tế đang lên, sinh hoạt phồn thịnh và họ cũng sợ Ông "Bush cha" có thể chết trong nhiệm kỳ, mà người thay thế là một phó TT không đánh vần nổi chữ  "POTATOES" (đây cũng là trường hợp hiện nay, bất lợi cho Biden, lẩm cẩm, quên trước, lẫn sau). Họ bầu cho Obama, da đen, vì thời "Bush con" kinh tế khó khăn, Obama hứa ngon lành, thôi thì thử một keo, mèo nào cũng được, đen trắng không sao, miễn bắt được chuột thôi.

Thăm dò gần đây cho thấy 56% cho rằng đời sống bây giờ sung túc hơn 4 năm về trước; như vậy có thể coi như khối cử tri này sẽ bầu cho đương kim Tổng Thống.

Cử Tri Độc Lập: 41% = 61,500,000. 
56% có đời sống khá giả, có thể bỏ phiếu cho Trump = 34,440,000 
44% có thể không đi bầu, có thể bầu cho Biden (?) = 27,060,000 

Tổng kết: 
  • TT Trump: 72,660,000 (CH=38,220,000 + ĐL=34,440,000)  
  • Biden: 66,180,000 (DC=35,340,000 + no Trump =3,780,000 + ĐL=27,060,000) 

Nếu nhận xét trên đây là đúng thì TT Trump thắng cử với 52%. 
Biden thất cử 48% với số cử tri đi bầu là 138,840,000; Con số này, có thể thấp hơn vì một số cử tri độc lập không đi bầu, thông lệ từ 10 đến 15% ( - 4,059,000 ). 

Như vậy, kết quả chính thức là 134,781, 000 cử tri đi bầu phiếu, cao hơn 3 lần bầu cử Tổng Thống  trước đây, có thể do những cuộc vận động xuất sắc của Liên Danh Trump-Pence.   
  • Năm 2008 = 129,446,839 cử tri đi bầu 
  • Năm 2012 = 126,909,299. 
  • Năm 2016 = 128,838,324. 
Như vậy tỷ lệ thắng cử của Trump cao thêm 2,3 % nữa... ( 56%?) 

Tuy nhiên thắng phiếu cử tri chưa phải là thắng cử, Luật bầu cử Mỹ cần phải thắng Đại Biểu Cử Tri Đoàn mới là chính thức đắc cử.

Thăm dò mới nhứt của “Gallup,” cho thấy Ông Trump có số Đại Biểu cử tri đoàn rất cao (315), bỏ xa Biden (223). 

Như vậy cả hai phần Cử Tri và Đại Diện Cử Tri Đoàn đều thắng lợi cho Trump. 

Ngay chiều hôm nay (10/26/2020), Thượng Nghị Viện Hoa Kỳ đã biểu quyết, chấp thuận Bà Amy Coney Barrett trở thành vị tân Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ với số phiếu: 52/48. 

Liền sau đó Thẩm phán Clarence Thomas chủ trì Lễ Tuyên Thệ Nhậm Chức của Tân Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện Amy Coney Barrett. 

T T Trump thật tài tình, tốc chiến tốc thắng, không đợi ngày mai, "nhứt dạ sinh bá kế,” DC không ngờ, trở tay không kịp, mọi sự đã rồi, ván đã đóng thuyền, TT Trump thuận buồm xuôi gió tiến lên Đắc Cử vinh quang. 

Lưu Vĩnh Lữ 



Wednesday, October 21, 2020

Tại sao tôi bầu cho Tổng-thống Donald Trump nhiệm kỳ 2020


Tại sao tôi bầu cho Tổng-thống Donald Trump nhiệm kỳ 2020

(Một góc nhìn)
Đỗ Ngọc Hiển
Cựu giáo sư Kinh-tế
Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam

LỜI MỞ ĐẦU


Người viết bài này với tư cách là công dân của một quốc gia, với một chút kiến thức về kinh tế học qua trường sở, những trải nghiệm sống và giảng dạy môn kinh tế học tại nhiều đại học thời Đệ nhị Việt Nam Cộng Hòa. Người viết cũng từng phục vụ trong Bộ Kinh tế với nhiều chức vụ khác nhau từ năm 1965 sau khi trở về từ Hoa Kỳ sau 6 năm như một du sinh học bổng “Chương trình lãnh đạo” (Leadership program) do cơ quan viện trợ Hoa Kỳ USOM, bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đài thọ. Người viết đã theo học tại hai đại học University of Wisconsin 1959 và đại học Georgetown University, Washington D.C, 1962, trở về nước 1965, phục vụ tại Bộ Kinh tế và giảng dạy môn Kinh tế học tại các trường đại học : Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, trường Chính trị kinh doanh – Viện Đại học Đà Lạt, trường Kinh Thương – Viện Đại học Minh Đức và Đại học Cửu Long (Mekong University) Gia Định cho tới ngày mất nước.

Như đã nói ở trên, người viết bây giờ là một công dân của quốc gia Hoa Kỳ, nên có trách nhiệm đóng góp một số kiến thức chuyên môn trong việc chọn lựa một nhà lãnh đạo tài đức ngày càng đưa quốc gia và dân tộc phú cường và hạnh phúc.

Quan điểm của người viết trong bài nầy phần lớn dựa trên các dữ kiện được trích ra trong một số cuốn sách dưới đây do một số các sử gia nổi tiếng về các đời tổng thống Hoa Kỳ, cố vấn tổng thống, chính trị gia, nhà báo, nghiên cứu sinh tại các trung tâm nghiên cứu như Hoover Institute tại đại học Stanford, Brookings Institute và Rand Corporation v..v…

– Inside Trump’s White house –  Doug Weade

– Death by China – Peter Navarro and Greg Autry

– The Clintons’ war on women – Roger Stone

– The Case for Trump – Victor Davis Hanson

– Suicide of a Superpower – Patrick J. Buchaman

– The Deep State – Jason Chaffetz

– Live free or Die – Sean Hannity

– Year of the Rat – Edward Timperlake and William C.Tripplett II

– Red Dragon Rising – Edward Timperlake and William C. Tripplett II

– Infiltration – Dr. Taylor Marshall

Quý vị độc giả cũng thừa biết rằng các tin tức và  dữ  kiện viết trong một cuốn sách phải chính xác và có chứng nhân xác quyết, nếu không sẽ bị nạn nhân liên hệ kiện ra tòa án, nếu thua kiện sẽ phải bồi thường rất lớn vì tội xuyên tạc hay mạ lỵ một cá nhân.

Tại sao tôi đã bầu cho Tổng-thống Donald Trump
Nhiệm kỳ tổng thống 2017 – 2020

Người viết đã nghe và trông thấy ông Donald Trump trên truyền hình và một vài lần qua chương trình “Apprentice” của ông trước đây. Thực tình , theo cảm tính cá nhân, người viết cũng không có cảm tình với Tổng-thống Donald Trump lúc đầu, khi xem chương trình “Apprentice” của ông. Cung cách ăn nói, đối đáp bộc trực với ngoại hình, vẻ mặt và mái tóc vàng chải không giống ai khó gây được cảm tình ban đầu của nhiều người.

Cách đây cả thập niên, nghe phong phanh ông lăm le ra tranh cử tổng thống, người viết cũng nghĩ rằng ông có rất ít hy vọng trúng cử. Từ ngày sang định cư tại Hoa Kỳ, tháng 5, 1980 tới cuối nhiệm kỳ 2 của Barack Obama người viết rất chú ý theo dõi tình hình kinh tế và chính trị Hoa Kỳ.

Trên bình diện chính trị, người viết cảm thấy thất vọng với các chính trị gia trong chính quyền Dân Chủ cũng như Cộng Hoà, các tổng thống, thượng nghị sĩ, dân biểu liên bang phần lớn là các chính trị gia mị dân, khi ra tranh cử hứa thật nhiều, nhưng khi đắc cử, chẳng thực hiện được bao nhiêu và đặt quyền lợi cá nhân và đảng phái lên trên quyền lợi quốc gia và dân tộc. Không mấy người có tinh thần yêu nước thương dân và tài đức để lãnh đạo một đại cường quốc về kinh tế và quân sự từng thế kỷ qua.

Từ nửa thế kỷ qua, theo người viết, chỉ có Tổng-thống Ronald Reagan trong hai nhiệm kỳ của ông đã điều hành nền kinh tế phát triển khả quan với tăng trưởng kinh tế cao và bền vững. Với chánh sách quân sự và ngoại giao cương quyết và mạnh mẻ đã giúp đưa tới sự sụp đổ toàn diện khối Cộng-sản Liên Sô và Đông Âu. Tổng-thống Ronald Reagan cũng chủ trương ngăn cản không để Trung quốc gia nhập tổ chức Thương-mại Quốc-tế (World Trade Organization – WTO) và chống lại chủ thuyết Kinh-tế Toàn-cầu (Economic Globalization) lúc đó đang manh nha xuất hiện. Cũng vì chính sách kinh tế quốc tế này của ông Ronald Reagan mà nền kinh tế Trung quốc chưa phát triển mạnh được hồi đó, khoảng thập niên 1980.

Sinh sống tại Hoa Kỳ trong nhiều thập niên, trải qua nhiều nhiệm kỳ tổng thống, người viết nhận ra nền chính trị Hoa Kỳ, ngày càng trở nên tồi tệ, tham nhũng, móc nối (lobbying) xẩy ra một cách bí mật và tinh vi. Chính trị trở thành một nghề để kiếm sống, làm giàu và tìm kiếm quyền lực và danh vọng. Hầu hết các chính trị gia ngày nay Dân Chủ cũng như Cộng Hoà xuất thân từ giới trung lưu, đăc biệt là giới luật sư. Họ là những con buôn chính trị, mị dân, ít người trong bọn này là những công dân yêu nước thương dân.

Vì chán ngán và hết tin tưởng vào các chính trị gia chuyên nghiệp Dân Chủ cũng như Cộng Hoà, người viết mới chủ tâm quan sát một người ngoại cuộc (An Outsider) Donald Trump nhảy vào chính trường Hoa Kỳ.

Tổng-thống Donald Trump là một người Bảo-thủ (Conservative) luôn luôn bảo vệ những giá trị truyền thống chính trị xã hội và Thiên Chúa giáo mà các nhà lập quốc đã viết trong Hiến-pháp. Ông thực sự không phải là đảng viên Cộng Hoà nhưng vì có cùng một quan điểm chính trị truyền thống Cộng Hoà nên liên kết với đảng Cộng Hoà ra tranh cử dưới danh nghĩa Cộng Hoà

Ông đã dùng tài trí, khả năng thuyết phục và thương lượng trong thương trường để được đại đa số các chính trị gia Cộng Hoà chấp nhận ông là ứng viên tranh cử. Ông đã dánh bại 16 ứng viên  Cộng Hoà khác (đọc The Case for Trump – Victor Davis Hanson)  vì thực tình trong 16 ứng viên này, không ai sáng giá và có cân nặng có thể đương đầu với Hillary Clinton.

Phần đông các chính trị gia Cộng Hoà bất đắc dĩ  chọn ông ra tranh cử, và sau 3 năm cầm quyền Donald Trump đã chứng tỏ là một nhà lãnh đạo chính trị xuất sắc với những thành quả kinh tế, quân sự và ngoại giao vượt bực, lúc đó ông mới được đảng Cộng Hoà tích cực ủng hộ, ngoại trừ Mitt Romny và John Mc Caines.

Trong lịch sử Hoa Kỳ trải dài 244 năm, theo người viết biết, chưa có nột người đứng ngoài cuộc nào mà lại là tỷ phú nữa, tiền bạc dư thừa và danh vọng cũng không thiếu ra ứng cử tổng thống, đó là Donald Trump. Ông ra tranh cử với mục đích gì ? Quý vị đã rõ “làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại” (Make America Great Again – MAGA). Đây là chiêu bài tranh cử ông đề ra là lý do chính yếu khiến người viết đã quyết định bỏ phiếu ủng hộ ông nhiệm kỳ đầu.

Vậy kiểm điểm lại nhiệm kỳ đầu Tổng-thống Donald Trump đã đạt được những thành quả gì và thực hiện những lời hứa tranh cử được bao nhiêu phần trăm ? Câu trả lời là ít nhất cũng đạt được tới 95%. Gần đây, lời hứa giảm giá thuốc ngang bằng với giá thuốc trên thị trường quốc tế cũng đã được thực hiện. Bức tường chận đứng nạn di dân bất hợp pháp từ Mễ Tây Cơ đã được hoàn thành hơn một nửa và đã giúp giảm 80% dòng người di dân lậu vào Hoa Kỳ trong 4 năm qua. Riêng chỉ còn lời hứa sửa chữa và nâng cấp hệ thống hạ tầng cơ sở như đường sá, cầu cống, sân bay và thương cảng v..v.. là chưa thực hiện được, và đây là mục tiêu trong nhiệm kỳ hai sẽ được hoàn thành.

a/ Trên bình diện Kinh Tế.


Trước hết một số người thiếu kiến thức về tiến trình tăng trưởng kinh tế và ngay cả một số kinh tế gia lý thuyết suông, sặc mùi sách vở (bookish) cho rằng thành quả kinh tế trong nhiệm kỳ đầu của Tổng-thống Donald Trump là sự tiếp nối thành quả của chính sách kinh tế của Barack Obama. Thật là một quan điểm ngây ngô, thiếu hiểu biết, không muốn nói là ngu xuẩn và cố chấp.

Trong 8 năm cầm quyền của Barack Obama, nền kinh tế của Hoa Kỳ ngoi ngóp trong tình trạng trì trệ. Tăng trưởng kinh tế hằng năm ở khoảng từ 0.5% tới 1.2%. Sắc luật “phục hồi kinh tế” (Economic Recovery Act) với khối kích cầu (Demand booster) 760 tỷ đô la mới giúp giảm nạn thất nghiệp 8% lúc mới nhận chức xuống còn 4.8% ở cuối nhiệm kỳ hai.

Trong 18 năm của ba đời Tổng-thống Bill Clinton, Bush con và Barack Obama, hàng ngàn công ty lớn Hoa Kỳ chuyển sang Trung quốc kinh doanh, làm mất cả trăm ngàn việc làm. Nền kỷ nghệ sản xuất tại Hoa kỳ sụp đổ gần như toàn diện, lấy ai tạo ra việc làm và thuê mướn nhân công. Khối kích cầu 760 tỷ đô la chỉ tạo ra một số việc làm bán thời gian, phần lớn số tiền còn lại chi cho các chương trình phúc lợi làm tăng số người lười biếng, ỷ lại, có sức khoẻ nhưng không chịu đi tìm việc làm mà nằm nhà chờ sung rụng qua các chương trình phiếu thực phẩm, trợ giúp thất nghiệp, nhà cửa và y tế ..v..v…

Chính nhờ khối kích cầu này mà nạn thất nghiệp giảm xuống mức 4.8% ở cuối nhiệm kỳ hai của Barack Obama. Cũng ở thời kỳ này phần lớn các kinh tế gia nổi tiếng tại Hoa Kỳ cũng như ở ngoại quốc, có cả một kinh tế gia Hoa Kỳ đạt giải Nobel kinh tế năm 2016 đã quyết đoán nền kinh tế sẽ rơi vào đại khủng hoảng khi Tổng-thống Donald Trump nắm chính quyền.

Nhưng thực tế đã chứng minh nhận xét trên đã hoàn toàn sai vì nó dựa trên sách vở nhà trường thiếu khách quan và trải nghiệm thực tế. Những kinh tế gia này không sống trong môi trường kinh doanh thực sự nên không hiểu tâm tư và ước muốn của các doanh gia ngày đêm đối diện những khó khăn và trở ngại trong một thương trường cạnh tranh khốc liệt để sống còn.

Chỉ có những người cùng hoàn cảnh mới thông cảm với giới doanh nhân, những đầu tàu tạo ra việc làm, ở trong chăn mới biết chăn có rận. Tổng-thống Donald Trump sống trong hoàn cảnh đó trong mấy chục năm qua nên ông hiểu tại sao phải ưu đãi và nâng đỡ giới doanh nhân để đưa laị tăng trưởng kinh tế cao và bền vững.

Tổng-thống Trump đã thất bại, ba lần vỡ nợ nhưng không bỏ cuộc, với sự kiên trì vô song và một ý chí sắt đá ông đã đứng dậy dựng lại cơ đồ huy hoàng như ngày nay. Với thành quả kinh tế xuất sắc như được trình bày dưới đây Tổng-thống Donald Trump đã làm bẽ mặt cả một giới trí thức kinh tế khoa bảng tại Hoa Kỳ cũng như ngoại quốc.

Trong ba năm đầu, trước khi bệnh dịch Corona-virus xảy ra đầu năm 2020, chính sách kinh tế thuế khóa và tiền tệ của chính quyền Tổng-thống Donald Trump đã gặt hái được thành quả kinh tế như sau :

a-1. Trước hết, để khôi phục lại nền kinh tế đang trong giai đoạn trì trệ (Economic stagnancy) Tổng-thống Donald Trump đã bỏ đánh thuế trên tiền lời (capital gains tax) do bán cơ sở, máy móc và dụng cụ sản xuất phế thải của giới sản xuất năm 2017 và ngay sau năm đó 2018, ông hạ thuế suất lợi tức doanh nghiệp từ 35% xuống 21% một mức giảm lớn nhất trong lịch sử. Ông cũng hạ thuế suất lợi tức cá nhân cho toàn dân để kích cầu.

a-2. Việc tăng thuế quan trên hàng hóa nhập cảng từ Trung quốc đã làm giảm siêu nhập đưa về hàng ngàn tỷ đô la. Hãy làm một phép tính. Giả thử nhập siêu trung bình hàng năm của Hoa Kỳ từ Trung quốc là 200 tỷ đô la từ năm 1980 đến 2020, thì tổng số nhập siêu là 8.000 tỷ đô la (200 tỷ x 40 năm). Và nếu tính thêm nhập siêu từ Mể Tây Cơ và Gia Nả Đại vì thương ước bất lợi NAPTA, thì còn tiết kiệm được hàng ngàn tỷ đô la nữa.

a-3. Việc đánh thuế quan trên hàng nhập cảng từ Trung quốc, và ký lại hiệp ước thương mại với Gia Nả Đại và Mễ Tây Cơ đã đưa về Hoa Kỳ hàng ngàn công ty từ Trung quốc, tạo ra 7 triệu việc làm mới tại Hoa Kỳ.

a-4. Nhờ các chính sách kinh tế giảm thuế doanh nghiệp, tăng thuế quan trên hàng hoá nhập cảng từ Trung quốc giúp tăng trưởng kinh tế đạt mức tăng trưởng từ 3.5% đến 4% tổng sản lượng quốc gia (GDP). Mức thất nghiệp giảm xuống 3.5% lực lượng lao động, mức thất nghiệp thấp nhất trong 5 thập niên qua.

a-5. Các sắc dân da đen, Mễ và Á châu được Tổng-thống Donald Trump chú tâm và nâng đỡ với rất nhiều chương trình khác nhau. Kết quả là các sắc dân này có tỷ lệ thất nghiệp thấp nhất trong 5 thập niên qua. Lợi tức gia đình trung bình hàng năm tăng 4% trong 3 năm đầu của nhiệm kỳ một. Số người rời bỏ chương trình trợ cấp xã hội (welfare) để đi làm lên tới nhiều triệu người.

Nhằm nâng đỡ phát triển  giới trí thức da đen, Tổng-thống Donald Trump đã tăng hàng trăm triệu đô la trong suốt 10 năm để phát triển thêm các đại học dành cho người da đen, thay vì mỗi năm phải yêu cầu chính phủ yểm trợ.

a-6. Giá cả tổng quát ổn định ở mức 2% trong suốt 3 năm đầu. Chỉ số Down Jones tăng 10.000 điểm. Nasdag và S&P cũng tăng đáng kể

a-7. Đòi hỏi khối đồng minh NATO, Nam Hàn, Nhật Bản và Đài Loan đóng góp thêm chi phí quân sự phòng thủ tại các quốc gia này dã tiết kiệm cho Hoa Kỳ nhiều ngàn tỷ đô la mỗi năm.

a-8. Yêu cầu các thành viên trong Liên Hiệp Quốc, đặc biệt là các quốc gia Âu châu như Ý, Pháp, Đức v..v…hàng năm đóng đủ 2% tổng sản lượng quốc gia cho quỷ điều hành của Liên Hiệp Quốc và Ngân Hàng Thế Giới để bớt gánh nặng cho Hoa Kỳ, vì hàng năm Hoa Kỳ phải đóng 25% tổng số chi tiêu của Liên Hiệp Quốc và Ngân Hàng Thế Giới.

a-9. Việc rút khỏi hiệp ước Paris về thay đổi khí hậu toàn cầu giúp Hoa Kỳ tiết kiệm hàng năm nhiều tỷ đô la chiếm 20% tổng chi phí chương trình, trong khi Trung quốc thải khí độc nhiều nhất, chỉ đóng khoàng 10% tổng chi phí chương trình.

b/ Trên bình diện Chính Trị, Hành Chánh Công Quyền và An Ninh nội địa


b-1. Bình diện chính trị.

Như quý vị người đọc biết.Tổng-thống Donald Trump là một người ngoại cuộc (lonely outsider) đơn độc khi bước chân vào tòa Bạch Ốc. Trường hợp này giống y hệt trường hợp của cố Tổng-thống Ngô Đình Diệm năm 1954, khi ông về nước như một Thủ-tướng rồi Tổng-thống đơn dộc, không có quân đội và lực lượng cảnh sát hổ trợ ông. Chung quanh ông không có mấy ngưới cùng chí hướng yêu nước thương nòi, toàn là một lũ chính trị gia xa lông.

Trong nước thì có đầy dẩy những đảng phái chia rẻ xâu xé nhau lại thêm hai lực lượng giáo phái Bình xuyên và Hòa hảo lộng hành. Tổng-thống Donald Trump thuần túy là một doanh nhân, không kênh qua bất cứ một chức vụ nào trong chính quyền trước đây, nên ông có rất ít liên hệ với các chính trị gia trong đảng Cộng Hoà đang là những thượng nghị sĩ, dân biểu liên bang và tiểu bang, vì vậy ông gặp rất nhiều khó khăn trong việc thành lập chính phủ.

Tổng-thống Donald Trump phải tựa vào sự giới thiệu của một số bạn bè và những người quen biết để mời một số chính trị gia trong đảng và ngoài đảng có tài đức nhưng phải có cùng quan điểm chính trị như Tổng-thống. Điều kiện “cùng quan điểm chính trị” là chủ yếu trong việc lựa chọn các yếu nhân trong nội các.

Cũng vì yếu tố này, Tổng-thống Donald Trump trong năm đầu phải thay đổi nhân sự thường xuyên và đã bị đả kích và chỉ trích bởi đối phương. Nhưng cuối cùng ông đã thành lập được một chính phủ gồm những nhân vật tài đức và có cùng quan điểm chính trị, theo đuổi cùng một mục tiêu “làm cho Hoa Kỳ vĩ đại trở lại” (Make America Great Again – MAGA).

b-2. Trên bình diện hành chánh công quyền

Barack Obama rời khỏi chính quyền và để lại một bộ máy công quyền gồm toàn những nhân sự chân tay thân tín trong khắp các bộ ngành và cơ quan tối quan trọng núp dưới bóng cái gọi là “nhà nước ngầm” (Deep States) xin đọc The Deep States – Jason Chaffetz.

Mỗi bộ ngành và cơ quan công quyền đều do một nhóm người có quyền lực thuộc đảng Dân Chủ cấu kết với nhau như một chính phủ ngầm tha hồ lạm quyền, tham những bao che cho nhau như ở bộ Ngoại giao, Thương mại, Nội vụ, Nội an v..v…và các cơ quan như Bưu diện, Tổng nha Thuế vụ (Internal Revenue Services – IRS) Tất cả các chức vụ quan trọng trong các bộ và cơ quan này đều do đảng viên Dân Chủ nắm giữ. Đây là điều dỉ nhiên xảy ra, cũng như khi đảng Cộng Hoà nắm quyền. Vấn đề là có những chính phủ ngầm cấu kết và lộng hành hay không.

b-3. Trên bình diện an ninh nội địa

Theo luật pháp, các cơ quan an ninh nội địa như Cơ-quan Tình-báo Trung-ương (Central Intelligence Agency), Cơ-quan Điều-tra Trung-ương (Federal Bureau of Investigation – FBI) , Cơ-quan Kiểm-sóat Di dân (ICE) v..v… phải hoạt động hoàn toàn độc lập, không đảng phái. Tuy nhiên , trong thời Barack Obama, các cơ quan này bị thao túng và mua chuộc bởi cặp bài trùng Barack – Hillary để che dấu mưu đồ lật đổ Tổng-thống Donald Trump.

Nói tóm lại, Tổng-thống Donald Trump phải mất rất nhiều công sức và thời giờ để tìm người tài đức và đồng chí hướng để điều hành các bộ ngành và các cơ quan này.

c/ Trên bình diện Quân Sự

Tổng-thống Donald Trump quyết định rút khỏi thỏa ước nguyên tử với Nga và Iran làm suy yếu khả năng phòng vệ và an ninh quốc gia. Ông đã diệt trừ bọn khủng bố Isis ở Trung đông và loại bỏ 3 trùm khủng bố khét tiếng khát máu và tàn ác, một ở Seria, một ở Iraq và một ở Iran, một địch thủ không đội trời chung với Hoa Kỳ.

Ông tăng chi phí quốc phòng để duy trì một quân đội hùng mạnh với những vũ khí ngày càng tối tân hơn, đặc biệt là trong không quân và hải quân như quý vị đã thấy những cuộc thị uy sức mạnh không quân và hải quân ở biển Đông trong năm qua, trước sức mạnh quân sự của Trung quốc. Tổng-thống Donald Trump đã thiết lập đạo quân thứ 4 “đạo quân không gian” gần đây để đương đầu một cuộc chiến tranh không gian có thể xẩy ra trong tương lai.

Ông tái phát triển chương trình khám phá không gian qua việc tài trợ lại cơ quan không gian NASA, mà Barack Obama cắt giảm chi phí điều hành và các chương trình thám hiểm. Ông khuyến khích và yểm trợ cơ quan khám phá không gian tư nhân SPACEX phát triển phi thuyền không gian đưa các phi hành gia lên trạm không gian quốc tế. SPACEX dã thành công gần đây đưa một phi hành gia Hoa Kỳ lên trạm không gian quốc tế, tiết kiệm được cả 100 triệu đô la mỗi lần phóng khi phải nhờ Nga giúp.

d/ Trên bình diện Ngoại Giao.

Hoa Kỳ đã thực sự vĩ đại trở lại, không còn bị khinh miệt và bắt nạt. Tập Cận Bình của Trung quốc và Kim Chung Ủn của Bắc Hàn phải nể nang và kính phục và có phần khiếp sợ trước một lãnh đạo cương quyết, cứng rắn và mưu lược như Tổng-thống Donald Trump.

Đất nước và dân tộc Hoa Kỳ có quyền ngẩng cao đầu hãnh diện và kiêu hãnh vì có một nhà lãnh đạo tài ba và một nền kinh tế thịnh vượng số một trên thế giới. Tổng-thống Donald Trump là một tổng thống của Hòa Bình . Ông đã giúp thực hiện được các thỏa ước hòa bình giữa Do Thái và ba quốc gia hồi giáo ở Trung đông và giữa Serbia và Cosovo.

e/ Nạn Corona Virus Vũ Hán, Trung quốc.

Nạn dịch Corona Virus, một âm mưu thâm độc của đảng Cộng-sản Trung quốc nhằm hạ bệ Tổng-thống Donald Trump và Hoa Kỳ, địch thủ số một của chế độ Xã hội chủ nghĩa Trung quốc.

Đảng Dân Chủ với Joe Biden và giới truyền thông dân chủ thiên tả đả kích Tổng-thống Donald Trump không ngớt về việc điều hành khuất phục nạn dịch này.

Theo người viết, Tổng-thống Donald Trump đã làm tất cả những gì có thể làm để chận đúng tệ dịch này. Ông là người đầu tiên và sớm nhất cấm các chuyến bay du lịch từ Trung quốc và sau đó từ Âu châu vào Hoa Kỳ để rồi bị chỉ trích là kỳ thị chủng tộc. Ông đã nhìn thấy tầm quan trọng của nạn dịch này, trong khi giới bác sĩ chuyên môn về dịch hạch chưa nhận ra, cũng vì vậy ông không thèm tham khảo ý kiến của giới bác sĩ chuyên môn. Đó chính là thái độ ưu việt của một nhà lãnh đạo tài giỏi biết nhìn xa

Tổng-thống Donald Trump lập tức ký các sắc lệnh hành pháp trong thời chiến để huy động các công ty tư nhân chuyển hướng để sản xuất các dụng cụ và phương tiện cho giới tuyến đầu gồm bác sĩ, y tá và các nhân viên y tế trực diện với bệnh dịch. Những dụng cụ máy móc và các phương tiện bảo vệ như khẩu trang, máy trợ thở, găng tay, aó khoác v..v…thỏa mản nhu cầu của các bệnh viện trên toàn quốc.

Theo yêu cầu của một vài Thống-đốc tiểu bang, Tổng-thống Donald Trump đã điều động hai tàu nhà thương cung cấp hàng ngàn giường bệnh, nhưng cuối cùng không có mấy bệnh nhân Corona Virus được gửi đến chữa trị. Thống-đốc Cuomo, bang Nữu Uớc, kêu gào sự yểm trợ giường bệnh từ chính quyền liên bang, và chỉ gửi đến khỏang hai chục bệnh nhân.

Tổng-thống Donald Trump đã đầu tư và tài trợ nhiều tỷ đô la cho các trung tâm nghiên cứu thuốc chủng và thúc đẩy họ gấp rút tìm ra thuốc chủng trước ngày bầu cử 2020. Kết quả chưa đạt được, nhưng có nhiều hy vọng.

Nền kinh tế hiện nay cũng đang hồi phục. Có hàng chục triệu việc làm được hồi phục. Tháng 3, 2019, mức thất nghiệp khoảng 15% lực lương lao động với chừng 25 triệu người thất nghiệp. Trong giữa tháng 10 này tỷ lệ thất nghiệp giảm xuống 7.8% lực lượng lao động. Chỉ số chứng khoán Down Jones vẫn ở mức cao, khoảng 29.000 điểm. Nasdag và S&P vẫn ở mức khả quan.

Tóm lại, trên đây là thành quả về mọi lãnh vực mà Tổng-thống Donald Trump đã đạt được trong nhiệm kỳ đầu của ông.

Người viết thiết nghĩ không có một vị tổng thống nào trước đây trong lịch sử tổng thống có thể thực hiện được những thành quả như đã nêu trên trong một nhiệm kỳ như Tổng-thống Donald Trump trong một hoàn cảnh tứ bề thọ địch.

Tại sao tôi sẽ bầu cho Tổng-thống Donal Trump,
nhiệm kỳ 2021 – 2024

Nhìn vào thành quả ưu việt trong mọi lãnh vực của Tổng-thống Donald Trump trong nhiệm kỳ đầu, người viết thực sự tự mãn và tự hào vì đã chọn đúng người vào chức vụ Tổng-thống Hoa Kỳ trong nhiệm kỳ đầu 2017 – 2020

Người viết cũng sẽ bầu cho Tổng-thống Donald Trump trong nhiệm kỳ hai 2021 – 2024 với khẩu hiệu tiếp tục “Làm cho Hoa Kỳ vĩ đại trở lại” (Make America Great Again – MAGA).

Khẩu hiệu này bao hàm cương lĩnh chính trị gồm 4 mục tiêu chính yếu sau đây :“An toàn và Việc làm, Luật pháp và Trật tự” (Security and Jobs, Laws and Orders)

Bất cứ người dân nào trong một quốc gia cũng muốn có việc làm khi tới tuổi trưởng thành để nuôi sống chính mình và gia đình nếu có, với mức lương tương xứng với khả năng tương ứng và trong một môi trường lao động thoải mái. Nhiệm vụ của chính quyền là tạo ra nhiều việc làm cho người dân và tạo ra nhiều cơ hội việc làm trong mọi lãnh vực kinh tế.

Người dân nào cũng muốn được sống an toàn trong lãnh thổ quốc gia. mà không bị đe dọa bởi bất cứ ai hay thế lực nào. Họ có thể tự do di chuyển và sinh sống đến bất cứ nơi nào, và ngày đêm được bảo vệ bởi các cơ quan thực thi pháp luật và duy trì trật tự.

Mọi người phải thượng tôn luật pháp quốc gia. Mọi người dân đều bình đẳng trước pháp luật, không ai có quyền đứng trên pháp luật để áp đảo người khác, ngay cả những người thực thi luật pháp. Ai phạm luật phải bị trừng trị thích đáng và sự công chính phải được tuyệt đối thực thi theo pháp luật.

Người dân nào cũng muốn sống trong một môi trường có trật tự, không có bạo loạn hay vô chính phủ. Trật tự phải được duy trì tuyệt đối để không làm rối loạn cuộc sống của người dân. Ai làm mật trật tự gây ra bạo loạn phải được trừng trị thích đáng bởi pháp luật để tránh chết chóc và hủy diệt tài sản tư nhân cũng như cộng đồng và cản trở sự phát triển quóc gia trong mọi lãnh vực.

Theo người viết, bốn chỉ tiêu trên đây được gói gọn trong khẩu hiệu “Làm cho Hoa Kỳ vĩ đại trở lại” của Tổng-thống Donald Trump trong nhiệm kỳ hai của ông..

LỜI CUỐI


Kính thưa quý vị đồng hương tỵ nạn Cộng-sản Việt Nam thân mến.

Thưa quý vị đồng hương, đặc biệt quý vị trí thức khoa bảng hãy bình tỉnh và sáng suốt trong việc bỏ phiếu bầu tổng thống trong nhiệm kỳ hai của Tổng-thống Donald Trump. Xin quý vị đừng bỏ phiếu theo cảm tính, theo ngoại hình, mỹ ngôn, những hứa hẹn viển vông, cách thức phát ngôn mị dân mát tai hay bộc trực khó nghe, nhưng phải dựa trên các thành quả đạt được qua những hứa hẹn của ứng cử viên khi ra tranh cử. Người viết sẽ bầu cho Tổng-thống Donald Trump trong nhiệm kỳ hai dựa vào thành quả mà ông đã đạt được trong nhiều lãnh vực mà người viết đã trình bày trên đây. Tổng-thống Donald Trump, theo người viết, đã thực hiện được 95%j lời hứa, còn lại 5% lời hứa chưa hoàn thành, là bức tường chưa xây xong và hạ tầng cơ sở như đường sá, cầu cống, sân bay và thương cảng chưa được tu bổ và sửa chữa, và chắc chắn sẽ được thực hiện xong trong nhiệm kỳ hai của ông.

Tại sao người viết không bầu cho ông Joe Biden ?

Trước hết người viết không bao giờ quên được việc từ chối sự có mặt của người viết trên đất nước Hoa Kỳ qua câu phát biểu của ông tháng 4 năm 1975 “Hoa Kỳ không có trách nhiệm di tản một người chứ đừng nói 100.001 người Nam Việt Nam“ (The United States has no obligation to evacuate one – or 100.001 South Vietnamese).

Ông Joe Biden và đảng Dân Chủ cấp tiến thiên tả đang đưa đất nước Hoa Kỳ, một quốc gia có nền chính trị Cộng Hoà ưu việt và một nền kinh tế tư bản thịnh vượng số một trên thế giới hàng thế kỷ qua trở thành một chế độ xã hội chủ nghĩa mà quý vị đã liều mạng một sống mười chết chạy trốn. Không lẽ quý vị lại muốn trở lại sống trong chế độ đó sao ?

Hãy nhìn vào ông già Joe Biden 78 tuổi, với ngoại hình không mấy năng động, tinh thần thiếu linh hoạt với bệnh quên lảng thường xuyên xảy ra khi nói chuyện và tranh luận. Ông thiếu cái dáng vẻ của một nhà lãnh đạo cứng rắn và cương quyết, nhìn rộng trông xa so với Tổng-thống Donald Trump. Một nhà lãnh đạo trong tương lai phải có khí phách, có tài thuyết phục quần chúng chứ không quỳ gối trước một tên tội phạm để xin phiếu.

Ông Joe Biden đưa ra một cương lĩnh và các chính sách với những lời hứa hấp dẫn của một chế độ xã hội chủ nghĩa dài hàng hai chục trang giấy như một hệ thống y tế miễn phí cho toàn dân, miễn học phí cho sinh viên đại học, mở rộng các chương trình phúc lợi xã hội, tái phân phối lợi tức để nâng đỡ người nghèo bằng cách đánh thuế cao trên giới giàu v..v…

Nhưng ông Joe Biden quên một điều là lấy tiền ở đâu ra để trang trải các chi phí trên, ước tính mấy trăm ngàn tỷ đô la. Chỉ có cách ra lệnh in tiền xả láng đưa đến lạm phát phi mã như trong xã hội chủ nghĩa độc tài Venezuela để rồi cả nước nghèo mạt, con nít phải moi móc thùng rác để kiếm ăn.

Với 47 năm trong quốc hội, ông Joe Biden chỉ là ông nghị gật, ba phải, đã chẳng làm được gì ra trò, thì hy vọng gì ông làm ra cơm cháo để nhân dân được nhờ nếu đắc cử tổng thống.

Người viết xin có đôi lời với quý vị trí thức khoa bảng và truyền thông.

Thưa quý vị, người viết năm nay đã 85 tuổi, cũng như quý vị trong 45 năm qua đã được sống tự do, an toàn và sung túc trong một nền chính trị Cộng Hoà tương đối ưu việt và một nền kinh tế tư bàn thịnh vượng số một trên thế giới. Một số quý vị và phần đông các con cháu của quý vị đã thực hiện được “Giấc mơ Hoa Kỳ” (American Dream), là bác sĩ, luật sư, kỷ sư, khoa học gia, tướng tá, triệu và tỷ phú v..v…Quý vị là những người có kiến thức, có suy luận, là ánh đuốc dẫn dắt quần chúng phân biệt được đâu là sự thật hay giả dối. thiện và ác.

Tóm lại, người viết chỉ muốn nhắc nhở quý vị: Ai là người đã từ chối sự có mặt của quý vị trên đất nước Hoa Kỳ này năm 1975 ? Ai và đảng phái chính trị nào đang đưa chúng ta trở lại sống trong một thể chế chính trị mà chúng ta đã trốn thoát nó 45 năm trước đây.

Xin quý vị hành xử theo lương tâm và lý trí, đừng mắc bả “Tiền và Hư danh”

Mong lắm thay !

Kính chào

Đỗ Ngọc Hiển



Thursday, October 15, 2020

Biden và Đồng Minh VNCH



Gần đây trên mạng có nhiều bàn luận về lập trường chống đối của Nghị sĩ Joe Biden đối với người Việt tỵ nạn. Một số đã đặt vấn đề là phải có bằng chứng! Chúng tôi xin ghi lại vài sự kiện trong cuốn ‘Khi Đồng Minh Tháo Chạy’ để mở rộng việc tham khảo.

Nguyễn Tiến Hưng

Lúc ấy chưa có CNN, nên tin tức chỉ do ba kênh ABC, NBC, CBS phát sóng mỗi buổi chiều. Vào cuối tháng Ba đầu tháng Tư năm 1975, hình ảnh gây xúc động nhiều nhất là về hai tình huống đối nghịch: một là về chiến trường Miền Nam, và hai là cảnh Tổng thống Ford chơi gôn ở Palm Spring.

Đà Nẵng thất thủ rồi mà ông và Ngoại trưởng Kissinger cứ tỉnh bơ. Cuối tuần, ông còn định cùng với phu nhân tới dự tiệc với ca sĩ nổi danh Frank Sinatra do Kissinger mời. Nhân viên trong đoàn tùy tùng phải cản lại vì ông đang bị báo chí chỉ trích là chỉ vui chơi trong khuôn viên các nhà triệu phú đang khi Việt Nam bốc cháy.

Thế nhưng chỉ mấy ngày sau, đã có sự thay đổi rõ rệt về thái độ của ông Tổng Thống: ông ra phi trường San Francisco đón tiếp đám trẻ em mồ côi vừa được chở tới từ Tân Sơn Nhất. Và từ lúc đó, ông quyết định cứu một số người Việt tỵ nạn và xin thêm quân viện cho Miền Nam. Ông làm như vậy dù các cố vấn đã khuyên ông là cứ lờ đi cho xong. Chính ông viết lại rằng Kissinger cũng đã soạn sẵn cho ông một bài diễn văn vào loại ‘cháy nhà bình chân như vại’ (go down with the flag flying) để đọc tại Quốc Hội, nhưng ông đã không chấp nhận.

Yếu tố nào đã đưa tới sự thay đổi quan trọng ấy.

Không còn nghi ngờ gì nữa về lý do chính là vì ông đã được đọc vài lá thư mật của Tổng thống Nixon gửi Tổng thống Thiệu do Tướng Weyand chuyển đạt. Weyand đã dùng mưu lược: ông đến gặp Tổng thống năm phút trước khi Kissinger tới họp vào sáng ngày năm Tháng Tư. Ông Von Marbod kể lại cho chúng tôi là đọc xong thư, Tổng thống Ford đã hết sức xúc động vì thấy sự bất công quá rõ ràng của Hoa kỳ đối với VNCH.

Von Marbod là Đệ nhất Phó Phụ tá Tổng trưởng Quốc phòng, cùng đi với Tướng Weyand sang Việt Nam. Ông cũng là người đã giúp chúng tôi trong việc bí mật chuyển đạt hai lá thư cho Tổng thống Ford sau khi thuyết phục được sự đồng ý của Tổng thống Thiệu. Marbod đã có mặt khi Weyand đưa thư. Sau này khi phỏng vấn chính Tổng thống Ford thì chúng tôi lại càng thấy rõ hơn về việc này. Khi đưa cho ông xem lại tài liệu, ông vẫn còn bùi ngùi. Ông ký tặng chúng tôi cuốn Hồi ký ‘A Time to Heal’ (Thời gian để hàn gắn) với mấy chữ: To Greg Hung, with warmest best wishes – Gerald R. Ford (Gregory là tên Thánh của chúng tôi).

Về nhà mở ra đọc, chúng tôi mới biết rằng đúng ngày Tổng thống Thiệu chỉ thị cho chúng tôi đi Washington để sắp xếp thì Ủy Ban Ngoại Giao Thượng Viện đã tự động yêu cầu và đến Tòa Bạch Cung gặp Tổng thống để bầy tỏ về lập trường dứt khoát chấm dứt viện trợ. Họ còn tiến xa hơn nữa là đã bác bỏ cả vấn đề di tản một số người Việt. Một điều hơi lạ với chúng tôi khi đọc cuốn sách là thấy trong Ủy Ban này, có một nghị sĩ chưa bao giờ chúng tôi nghe đến tên. Các vị khác như Frank Church, Jacob Javits, Clifford Case thì đã quá quen thuộc.

Trong buổi họp với Tổng thống, nghị sĩ này đã mạnh mẽ chống đối việc di tản người Việt Nam. Nghiên cứu thêm chúng tôi mới biết là ông này rất trẻ, vừa mới 30 tuổi đã được bầu vào Thượng Viện (tháng Giêng, 1973 – cũng là thời điểm ký kết Hiệp định Paris).

Đó là Nghị sĩ Joseph Biden thuộc tiểu bang Delaware. Ngôn từ của ông trong buổi họp thật là thiếu nhân hậu, nếu không phải là tàn nhẫn.

Trong cuốn hồi ký, Tổng thống Ford đã kể lại việc này. Sau đây là vài đoạn trích dịch (trang 253-256): “Chúng tôi cảm thấy rằng một cuộc di tản vội vã sẽ có những hậu quả trầm trọng. Một tình trạng hoảng hốt lớn tại thủ đô Miền Nam sẽ có thể phát sinh, và trong sự chua cay là đã bị ‘phản bội,’ quân đội miền Nam có thể quay súng vào người Mỹ”…

“Ngày 14 tháng 4, Ủy Ban Ngoại Giao Thượng Viện yêu cầu gặp tôi để thảo luận về tình hình Đông Nam Á. Đây là sự việc hãn hữu ít khi xẩy ra – lần cuối cùng Ủy Ban này họp với Tổng Thống là thời Wilson (Woodrow Wilson, 1913 – 1921, lời tác giả) – vậy nên tôi gọi cả Kissinger (Ngoại Trưởng), Schlesinger (Bộ Trưởng Quốc Phòng) và Scowcroft (Cố Vấn An Ninh) cùng tới dự.

Buổi họp diễn ra trong bầu không khí hết sức căng thẳng. Tôi yêu cầu Kissinger và Schlesinger trình bày về tình hình chính trị và quân sự tại Miền Nam, rồi tôi tham khảo ý kiến của quý vị Nghị sĩ. Thông điệp của họ đã thật rõ ràng: hãy ra đi ngay, và đi cho nhanh (The message was clear: get out, fast)… “Chúng tôi bằng lòng chấp thuận một ngân khoản lớn để di tản,” Nghị sĩ New York là Jacob Javits nói, “nhưng viện trợ quân sự thì một cắc cũng không”… Nghị sĩ tiểu bang Idaho là Frank Church thì cho rằng sẽ có vấn đề lớn "có thể lôi cuốn chúng tà vào một cuộc chiến lâu dài nếu chúng ta di tản tất cả những người Việt Nam đã trung thành với chúng ta."

Nghị sĩ tiểu bang Delaware là Joseph Biden dội lại điệp khúc: “Tôi sẽ bỏ phiếu thuận để cấp bất cứ ngân khoản nào cho việc di tản người Mỹ ra khỏi Việt Nam, nhưng tôi không muốn số tiền đó dính líu gì tới việc di tản người Việt.”



Tổng Thống Ford cảnh cáo: “Nếu quý vị tuyên bố ‘không di tản người Việt Nam,’ quý vị sẽ có khó khăn lớn trong việc di tản 6,000 người Mỹ ra khỏi Việt Nam.”

Kissinger, với vẻ mặt mệt mỏi và phiền muộn, nói thêm rằng một quan chức Sàigòn (có thể là Đại sứ Trần Kim Phượng – lời tác giả) đã nói với ông: “Nếu các Ngài rút người Mỹ ra và bỏ rơi chúng tôi trong hoạn nạn, các Ngài có thể sẽ phải đánh nhau với một sư đoàn quân đội Miền Nam để có lối ra”…

Tới đây, vấn đề an toàn của số người Mỹ còn lại ở Việt Nam trở nên mối lo ngại lớn cho Ủy Ban… “Chúng tôi không muốn người Mỹ bị bắt làm con tin”, (để phải di tản người Việt), Nghị sĩ Charles Percy bình luận.

Tổng thống Ford cảnh cáo thêm… “Nếu ta rút hầu hết người Mỹ ra cùng một lúc thì sẽ làm cho người Việt Nam nghĩ rằng Mỹ đang tháo chạy nên có thể gây hoảng hốt, dẫn tới những cuộc tấn công vào số người Mỹ còn lại”…

Nghị sĩ Joseph Biden nói toạc móng heo: “Tôi không muốn trả bất cứ món nào để đưa người Việt Nam đi, chỉ trừ khi ta không thể mang được người Mỹ nào ra mà không phải mua 174,000 người Việt Nam. Trong trường hợp đó, tôi sẵn sàng mua 174,000 người Việt Nam” (dùng chữ nghiêng là do tác giả): “I am not willing to pay any money to get the Vietnamese out unless we can’t get any Americans without buying 174,000 Vietnamese. In that case, I’m willing to buy the 174,000 Vietnamese” (độc giả lưu ý là ông dùng chữ ‘buy’ hai lần).

Trong cương vị là Tổng thống viết hồi ký, có lẽ ông Ford đã viết nhẹ nhàng hơn là những gì thực sự đã xảy ra tại cuộc họp. Sau này khi đọc được cuốn hồi ký của Ron Nessen, Phụ tá Báo chí và là người rất thân cận với Tổng thống Ford, chúng tôi thấy lời lẽ của Nghị sĩ Biden về người Việt tỵ nạn đã nặng nề hơn nhiều chứ không phải chỉ là vấn đề ‘dính líu.’

Trong cuốn It Sure Looks Different From the Inside (Những gì ở hậu trường thì thực là khác), Nessen thuật lại rõ ràng hơn, tóm tắt như sau (trang 104-106): “Kissinger bắt đầu cuộc họp qua việc tiết lộ là trên một triệu người có liên hệ với Mỹ sẽ bị nguy hiểm với Cộng Sản sau cuộc chiến. Trong số này, có 174,000 người là bị nguy cơ đặc biệt nên Mỹ phải cho di tản nếu có thể được… “

Govern, người ra tranh cử với TT Nixon năm 1972 lại đổ thêm dầu vào lửa: “Tôi cho rằng người Việt Nam sẽ được sung sướng hơn nếu họ ở lại Việt Nam, kể cả lũ trẻ con mồ côi kia nữa,” tuần báo Time đã ghi lại (trong số ngày 12 tháng Năm, 1975, trang 26).

Nessen viết thêm: Sau cuộc họp, Tổng thống Ford còn dặn các nghị sĩ chớ để cho báo chí biết là tất cả phiên họp chỉ để bàn bạc về chuyện di tản.

Quý vị hãy nói: “Chúng tôi chỉ bàn chuyện làm thế nào để ổn định tình hình.”

Nguyễn Tiến Hưng



Wednesday, October 7, 2020

Ngẫm Chuyện Được Thua Trong Mùa Bầu Cử


“Thế sự du du nại lão hà,
Vô cùng thiên địa nhập hàm ca”.

(Thuật Hoài – Đặng Dung)

Sau ngày 30-4-1975, ông Võ Văn Kiệt, cố Thủ Tướng chính quyền Việt Cộng nói một câu để đời - đại ý: “Hiện nay có triệu người vui mà cũng có triệu người buồn”. Bốn mươi lăm năm sau, cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ có lời ta thán: “Sau ngày bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ (3-11-2020)  sẽ có vạn người vui mà cũng có vạn kẻ sầu”.

Câu ông Kiệt nói ra đã là sự thật, còn lời “ta thán” hiện nay còn trong đợi chờ. Lúc mới định cư ở Hoa Kỳ, một số người Việt lơ là việc thực thi quyền tự do dân chủ ở một xứ Tự do, nhưng dần dà nhận thức được quyền lợi và bổn phận của mình, đã trở nên nhiệt tình với các cuộc bầu cử - Nhưng lần bầu cử năm nay - nhiệt tình đến nỗi đưa đến tình trạng: cha giận con, vợ ghét chồng, bạn bè từ nhau, cộng đồng chia rẽ - chống đối um sùm, cãi vã tùm lum. “Ngẫm” sự đời thấy buồn mới đi hỏi trong thiên hạ: “mần răng ra rứa?”

Có người bảo rằng: “Tại cái Ông Thần Trump”. 

Người ta nói thế, tôi chỉ lặp lại -  chứ không có ý châm biếm, hay bôi bác vị đương kim Tổng Thống Hoa Kỳ. Tôi cũng không xưng tụng ông lên hàng Thần Thánh hay như Thiên Sứ (con Trời). Tôi chỉ có nhận xét: Sở dĩ ông Trump gây nên cớ sự vì: “Ông  đã làm những việc mà các Tổng Thống tiền nhiệm không dám làm. Ông đã nói những lời ít chính trị gia nào dám nói”. Bởi vậy mới có kẻ mê (bị gọi là cuồng)  người ghét (gọi là chống). Có điều lạ là ông Trump làm việc gì hay nói ra điều gì: Từ chuyện quốc gia đại sự đến chuyện “bà tám nói chơi” - tức khắc báo chí, truyền thanh, truyền hình và các trang mạng xã hội chiếu cố; các nhà bình luận thi nhau “bình loạn”- Bên chống, bên cuồng - Bên cuồng bảo là “độc chiêu” – Bên chống bảo là phá hoại, thiếu tầm nhìn chiến lược, là ăn nói bỗ bã, xạo, láo - không xứng đáng trên cương vị Tổng Thống- không đủ khả năng làm TT v..v… Những người không “cuồng”, không “chống” thì bảo: “Đừng nghe  những gì Trump nói, mà xem những gì Trump làm”. Còn cú đêm Kissinger nói: “Donald Trump là một hiện tượng mà các nước ngoài chưa từng thấy trước đây”.

Nói đến ông Trump như nghe chuyện dài “Ngàn Lẻ Một Đêm” – nghe hoài vẫn còn chuyện để tán tụng hay phỉ báng. Nhưng tựu trung, theo nhiều người nhận xét: “Ông Trump làm được việc - tức là có những thành tựu đáng kể và là một Tổng Thống thực hiện được nhiều điều đã hứa khi tranh cử”. Điểm thứ hai: “Ông Trump làm những điều mà cả bạn lẫn thù phải kiêng dè, nếu không muốn nói là lo sợ - chẳng biết ‘cha nội’ này sẽ giở trò gì." Các đài phát thanh, truyền hình khi bình luận một tin liên quan đến TT Trump thường bảo: “Tính khí ông này bất thường, khó đoán – hãy chờ xem”. Điểm thứ ba: “Ông là người hay gây sự, thích nói nhiều, nói ẩu… và muốn phá vỡ các lề thói chính trị thường tình." Cụ thể - các người làm chính trị thường o bế giới truyền thông – Ông thì không. Chỉ có đài truyền hình Fox News ủng hộ, ngoài ra ông dùng Twitter để chống lại cả một hệ thống truyền thông thiên tả. 

Phải công nhận ông có cái tài chọc cho người giận, người ta ghét nhưng cũng làm một số người hâm mộ. Trong cuộc tranh cử TT năm 2016, các đài truyền thanh, truyền hình, báo chí quảng bá không công tên tuổi của ông – dù là chửi – ông vẫn có cái lợi. Trong quyển Nghệ Thuật Đàm Phán (The Art of the Deal) ông ấn hành năm 1987 nêu ra “10 chiến thuật đàm phán” trong thương trường, nhưng thấy ông cũng áp dụng vài điều vào chính trường là:  - Tự nâng mình lên – Phát ngôn bạo dạn: gây sốc, giật gân, thậm chí gây tranh cãi để truyền thông lên tiếng um sùm. Ông lý luận: “Một món hàng được nhắc đến dù chê hay khen vẫn bán được nhiều hơn là không ai biết đến”.

Trong bốn năm cầm quyền, ông Trump luôn luôn gặp sóng gió: Đảng Dân Chủ tìm đủ mọi âm mưu để bứng ông ra khỏi Tòa Bạch Ốc. Khởi đầu là vụ điều tra: Nga thông đồng vào bầu cử Mỹ 2016. Robert Mueller được cử làm công tố viên đặc biệt. Gần 2 năm điều tra nghi án, ngốn tiền thuế của dân trên 35 triệu đô la, không tìm ra bằng chứng -Trump yên vị. 

Mới vừa “giũ áo phong sương, ngồi nghỉ mệt” thì tiếp đến vụ Ukraine: Đảng Dân Chủ cáo buộc TT Trump tìm kiếm sự trợ giúp của nước ngoài để bôi nhọ đối thủ chính trị “tiềm năng” của mình là Joe Biden, qua cuộc điện đàm với Volodymyr Zelensky, Tổng Thống Ukraine. Điều này có thể đưa đến cuộc đàn hặc hay luận tội (impeachment) và có thể làm ông Trump mất chức. Bà Nancy Pelosi, Chủ tịch Hạ viện (phe Dân Chủ) nói “Muốn thấy ông Trump vào tù”, nhưng rồi “trớt quớt”, phe Dân Chủ “quê xệ”, ông Trump “bình chân như vại” – Thượng Viện bỏ qua việc đàn hặc, cho rằng chuyện không có bằng cớ xác đáng (ở đây tôi chỉ nêu lên sự kiện, muốn biết chi tiết thì mời vào Google). Tấn tuồng đàn hặc diễn ra cả năm trường làm cho người dân nhận thấy trong thời gian Đảng Dân Chủ nắm Hạ Viện mất quá nhiều thì giờ trong âm mưu lật đổ TT Trump hơn là đề xuất những đạo luật “ích quốc lợi dân”. Điều đó vô hình trung đem đến thắng lợi cho ông Trump. Thời điểm đó, người ta quả quyết: sẽ không “có cửa” cho ứng viên Dân Chủ vào Tòa Bạch ốc trong cuộc bầu cử 2020.

Thế rồi đại dịch Covid -19 xảy đến, thử thách sự nghiệp chính trị của ông Trump. Đây là giai đoạn ông Trump chứng tỏ bản lĩnh, tài ba, ý chí của vị lãnh đạo một quốc gia siêu cường. Nhân dân Hoa Kỳ sẽ nhận xét và đánh giá: Ông có xứng đáng lãnh đạo quốc gia 4 năm nữa hay không? Điều đó sẽ chứng minh qua kết quả cuộc bầu cử ngày 3-11-2020 - Chờ xem…

Đảng Dân Chủ và truyền thông thiên tả lợi dụng mọi thời cơ tấn công TT Trump để trả thù cho sự thất bại trong cuộc bầu cử năm 2016… Nhưng ông Trump và phe Cộng Hòa đã phản công mạnh mẽ . Ông Trump đã nói: “Tôi đọc nhiều sách Tàu”, nên thấp thoáng đâu đó, đã thấy ông Trump hấp thụ ít nhiều Binh Pháp Tôn Ngô, tung ra nhiều “chiêu” trùng hợp với mấy kế sách trong ba mươi sáu kế (tam thập lục kế) của Tôn Tử - như: 

1- Ám độ Trần Thương (đi con đường mà không ai nghĩ đến – bí mật) - Ông cho lệnh đóng cửa Tổng Lãnh Sự của Trung Quốc tại Houston trong vòng 72 giờ, làm cho nhân viên sứ quán Trung Cộng không kịp trở tay, phải đốt các tài liệu trong đêm, làm cho người ta thấy bộ mặt gian manh của Trung Cộng. 

2- Nhất tiễn hạ song điểu (bắn một mũi tên hạ hai con chim điêu) - Vụ bắt bà Mạnh Vãn Chu, giám đốc tài chánh Huawei, cáo buộc bà này có tội lừa dối ngân hàng về mối liên hệ giữa Huawei với một công ty ở Iran, vi phạm lệnh cấm vận của Mỹ. Mục đích là đánh sập hệ thống 5G của Huawei, làm Trung Cộng choáng váng. 

3- Ông Trump thường nói: “Truyền thông thiên tả (TTTT) là kẻ thù của nước Mỹ. Đó là tung kế “Vô trung sinh hữu” (không có mà làm thành có) 

4- Áp dụng kế  “Khích tướng” (chọc giận đối phương để làm đối phương không còn tự chủ, mất sáng suốt, thiếu suy nghĩ) làm cho bà Pelosi có hành động bỉ ổi: xé Thông Điệp Liên Bang của Tổng Thống trước lưỡng viện Quốc Hội, làm cho dân chúng chê cười việc làm bất xứng của bà và nhiều lần Đảng Dân Chủ bị sập bẫy - hành động thiếu sáng suốt… 

Còn nhiều chuyện nữa nhưng kể ra dài dòng. Độc giả xem lại những diễn biến chính trị trong thời gian qua sẽ thấy Ông Trump áp dụng nhiều “chiêu” giống trong Binh Pháp Tôn Tử như: Sấn hỏa đả kiếp (lợi dụng lúc loạn để thao túng), Tiên phát chế nhân (ra tay trước để chế phục đối phương, chiếm ưu thế), Đả thảo kinh xà (đập vào cỏ cho rắn giật mình sợ hãi). Không hiểu do thiên tài hay do hấp thụ được các kế sách Tôn Tử mà ngẫm ra trong bốn năm cầm quyền, ông Trump đã nhiều lần làm cho đối phương thất điên bát đảo. 

Lúc này ngồi nghe truyền thanh, xem truyền hình, đọc sách báo mà ngán ngẩm. Hai phe đấu đá nhau với lời lẽ thậm tệ. Những âm mưu bẩn thỉu được đem ra áp dụng, bất kể lương tri làm cho người dân không còn tin tưởng những người làm công việc truyền thông. Họ là các cán bộ tuyên truyền-theo từ ngữ của Việt Cộng là đám “dư luận viên” chứ không phải thông tín viên làm công việc truyền thông, phục vụ cộng đồng. Chỉ thấy một lũ “phường tuồng” –  bát nháo – nói theo phe đảng.

Mới đây, nhà báo Vương Trùng Dương (VTD) viết một bài rất hay: “Sách Báo…Phường Tuồng”. Trong đó ông nêu tên ba quyển sách được tung ra vào lúc cao điểm của cuộc tranh cử TT – Xin trích đoạn: 

“Trong thời điểm then chốt của cuộc bầu cử Tổng Thống, không hiểu có đơn đặt hàng hay không mà tung ra 2 quyển sách “búa” ông Trump.

“Ngày 23/6,  quyển The Room Where It Happened: A White House Memoir của cựu Cố Vấn An Ninh Quốc Gia John Bolton. Điều làm tôi ngạc nhiên, trước khi sách được phát hành, ngày 21/6 nhận được file PDF về quyển sách này. Sách gồm 15 chương và phụ lục dày 570 trang. Chương 1 ở trang 6, kết thúc chương 15 ở nửa  trang 471. 

“Chưa bao giờ xảy ra trường hợp phổ biến sách trước khi phát hành, chỉ có những bài viết giới thiệu mà thôi. Lạ thật, không thể hiểu… cõi nhân gian!

“Ngày 16/7 quyển sách Too Much and Never Enough: How My Family Created the World’s Most Dangerous Man của bà Mary Trump, bà là con gái của Fred Trump Jr., anh trai của TT Donald Trump, người đã qua đời năm 1981 ở tuổi 42 vì biến chứng do nghiện rượu. Ông Donald Trump lúc đó là doanh nhân thành đạt, chứng kiến cái chết của người anh nên quyết bỏ rượu. Khách quan nhận thấy, ông là người bản lĩnh, tuổi trẻ đã quyết định như vậy mà người xưa nói đến 4 cái thú của đấng nam nhi “cầm, kỳ, thi, tửu (thay cho chữ họa). Ngày 15/8/2020, ông Robert Trump, em trai TT Donald Trump qua đời tại bệnh viện ở New York.Trước đó, ông Robert Trump tuy nằm trong bệnh viện đã mạnh mẽ lên án quyển sách xấu xa của người cháu ruột, dựng chuyện để làm xấu hổ trong dòng tộc. Ông là người tế nhị, kín tiếng nhưng phải lên tiếng chỉ trích bà Mary Trump… và cả dòng họ đều từ bà. Với tư cách một người đàn bà bị dòng tộc ruồng bỏ như vậy mà một số cơ quan truyền thông, các bài viết trích dẫn và tán đồng cho thấy âm mưu của những kẻ đầy hận thù chỉ lợi dụng cơ hội đến tấn công TT Trump” (hết trích).

Quyển sách thứ ba của nhà báo Bob Woodward, có tên Rage (Thịnh Nộ)  được tung ra vào thời điểm then chốt của cuộc bầu cử. Biết thêm một chút về nhân vật này: Nhà báo Bob Woodward và Carl Bernstein tung ra vụ bê bối Watergate năm 1972 làm cho TT Nixon phải từ chức ngày 8/8/1974. Từ đó Bob Woodward của tờ Washington Post coi như “thần hộ mệnh” cho đảng Dân Chủ và “hung thần” bôi bác Tổng Thống Cộng Hòa như TT Bush con và nay là TT Trump (chữ của VTD). Chủ yếu quyển sách này là Bob Woodward tung ra nguồn tin cho rằng TT Trump biết rõ mối nguy chết người của virus Corona (qua hai cuộc phỏng vấn ngày 7-2-2020 và  ngày 19-3 và tháng 7 vừa qua) nhưng vì không muốn gây rối loạn, nên đã phải cố gắng trấn an bằng những câu tuyên bố lạc quan. Và dựa vào đó, khai thác đề tài dịch bệnh để kết án TT Trump.

Nhà báo VTD  viết: “Sách là con dao hai lưỡi, quyển sách hay là người bạn tốt nhưng quyển sách tồi là người bạn xấu. Ngạn ngữ Anh có câu: “Hãy cho tôi biết bạn của anh là ai, tôi sẽ cho anh biết, anh là người như thế nào”. Từ đó có thể suy ra “Anh quảng bá loại sách nào, tôi sẽ nói cho anh biết là loại người nào”. Trong kỳ bầu cử vào tháng 11 năm 2020, nhìn lại những quyển sách “chân trong chân ngoài” với Tổng Thống đương nhiệm và ứng cử viên TT Donald Trump, có lẽ ông là vị Tổng Thống lúc đương nhiệm xảy ra nhiều quyển sách “chiếu cố” nhiều nhất”.  

VTD nêu lên hai bài thơ của hai “lão tiền bối”: Nguyễn Khuyến (1835-1909) và Trần Tế Xương (1870-1907) để ta suy ngẫm - nó phảng phất thực trạng “Phường Tuồng” của báo chí, sách vở ngày nay ở các xứ văn minh Âu-Mỹ không khác gì thời phong kiến, lạc hậu ở một xứ nhược tiểu, bên kia bờ Thái Bình Dương, cách nay hơn một thế kỷ:

“Nghĩ đến bút nghiên, trào nước mắt,
Ngước nhìn sông núi, những buồn đau”

 “Sách vở ích gì cho buổi ấy
Áo xiêm nghĩ lại thẹn thân già” 

(Nguyễn Khuyến)

Và bài thơ của Trần Tế Xương:  

“Nào có ra chi lũ phường tuồng
Cũng hò cũng hét cũng y uông
Dẫu rằng dối được đàn con trẻ
Cái mặt bôi vôi nghĩ cũng buồn” .

Cuối cùng VTD kết luận một câu, nghe rất não lòng: “Than ôi! Sách báo hôm nay “Nào có ra chi lũ phường tuồng” để rồi “Nghĩ đến bút nghiên, trào nước mắt” bọn người ăn hại quậy lung tung!”

Vậy thì từ nay chớ có bảo: “nói có sách, mách có chứng” để thuyết phục người đọc, người nghe.

Một ông bạn thân khuyên tôi chớ có viết chuyện chính trị - Ít ai tin cũng ít ai nghe mà lại nhức đầu. 

Ông bạn của tôi nói không sai - nhức đầu thật! Ở xứ tự do, tin tức tràn ngập, mỗi người tự do viết và tự do nhận thức về một nguồn tin. Bởi vậy, từ lâu tôi bỏ viết các chuyên đề chính trị, theo thú vui nhiếp ảnh, nhưng đôi chân mỗi ngày bớt dẻo, không theo kịp đám trẻ để “săn hình” nên tìm lại cái thú “viết chơi” - khi nào có hứng “phất phơ” vài chuyện ngắn cho qua thời giờ. Nhưng thời điểm cuộc tranh cử TT đang diễn ra, có nhiều hiện tượng kỳ quặc, nhất là trong cộng đồng người Việt, nên khó lòng ngâm câu: “Thế sự thăng trầm quân mạc vấn. Yên ba thâm xứ hữu ngư châu” (Cao Bá Quát - Cuộc đời lên xuống, bạn hỏi làm chi. Chốn sâu khói sóng, buông thuyền câu) .

Có một câu chuyện về ba người Việt Nam, thuộc ba thế hệ: một già khoảng trên 75; một trẻ khoảng dưới 30 và một vừa qua tuổi trung niên. Họ cùng mang tâm trạng: tìm lại chút “hương xưa” sau những ngày nằm nhà “trốn dịch”. Họ đến Thương xá Eden, sau khi có lệnh giải tỏa đợt ba. Ngồi vào chiếc bàn tròn rộng, đủ khoảng cách xã hội theo quy định, kê dưới cái lều dù, đặt ngoài cửa tiệm, họ thưởng thức vài món ăn, họ nói về đại dịch Corona, rồi râm ran chuyện bầu cử năm nay. Ông già nêu ra câu hỏi:

- Mấy chú đoán ai sẽ thắng trong cuộc bầu cử tới: Joe Biden hay Donald Trump?

- Theo kết quả các cuộc thăm dò thì Joe Biden luôn dẫn trước TT Trump, và cháu cũng nghĩ ông Joe Biden sẽ thắng. Người thanh niên trả lời.

- Vì sao? Ông già hỏi.

- Vì ông Joe Biden có đường lối ngoại giao hòa hoãn hơn với Trung Cộng. Đối với Đồng minh ông cũng sẽ mềm dẻo hơn – không để mích lòng. Ở trong nước, ông đứng cùng bên với phe tả - ông có thể thỏa hiệp hay đáp ứng yêu cầu của họ, làm cho người dân ít lo ngại sự bất trắc của chiến tranh và bạo loạn.

  Nét mặt ông già xịu xuống, chậm rãi nói như than vãn: 

- Như vậy là để cho bọn Mác-xít (Marxist) ở Mỹ và Tàu cộng thoải mái tung hoành trên nước Mỹ? Nếu thế thì khốn nạn cho đời tôi. Cuộc đời trên bảy lăm năm, tôi chạy trốn Cộng Sản như trốn dịch. Ông Joe Biden có khuynh hướng chính trị thiên tả, tiến gần đến Chủ Nghĩa Xã Hội thì nước Mỹ rồi sẽ ra sao?. Năm 1954, tôi bỏ quê hương miền Bắc chạy vào miền Nam, sống an bình được vài chục năm thì chúng lại đến. Mỗi lần nhớ lại cuộc “cải cách ruộng đất”, vụ “Nhân Văn Giai Phẩm” và hơn mười năm tù cải tạo của bản thân - tôi sởn da gà… Thấy ông Trump cương quyết chống Cộng Sản - cứng rắn với Trung Cộng tôi mừng, tôi ủng hộ vận động mọi người bỏ phiếu cho ông. Nhưng nếu ông không thắng thì thật là điều đáng buồn cho đời tôi.

Anh thanh niên giải thích:

 - Cái khuynh tả của Đảng Dân Chủ mà Joe Biden hay ông Bernie Sanders hay nói đến là kiểu “Dân Chủ Xã Hội” hay “Tân Tự Do” như một số nước Bắc Âu đang áp dụng - sẽ tạo sự công bằng xã hội – không có người quá giàu, kẻ quá nghèo. Phúc lợi xã hội được san sẻ đồng đều. 

Bấy giờ người trung niên lên tiếng: 

- Mấy đứa nhỏ nhà tôi, chúng cũng nói - Đảng Cộng Hòa bảo thủ, gò bó theo truyền thống, còn Dân Chủ theo đường lối Tân Tự Do Cấp Tiến sẽ để cho người dân có cuộc sống tự do, thoải mái; hơn nữa nền Dân Chủ Xã Hội sẽ tạo ra sự công bằng xã hội v…v… Tôi cố gắng giải thích cho chúng nó hiểu hai chữ Tự Do và Bình Đẳng - Tự Do và Bình Đẳng không thể song hành - muốn Tự Do thì phải giảm bớt Bình Đẳng, mà muốn Bình Đẳng thì phải giảm bớt Tự Do. Đó là chân lý. Các nhà lãnh đạo tài ba là tìm phương hướng dung hòa tự do và bình đẳng, còn các nhà lãnh đạo mị dân hay nêu lên sự công bằng xã hội (bình đẳng) đồng thời đòi hỏi tự do cá nhân để phát động những cuộc đấu tranh với mưu đồ chính trị. Phải thấy rằng: Tự thân con người đã có sự bất bình đẳng về thể lực và trí tuệ - không thể bắt một người tài ba, chăm chỉ có một đời sống ngang với người tài hèn, sức mọn và lười biếng. Tôi cũng nêu lên một điều để chúng nó suy ngẫm là sự  “cạnh tranh” - có cạnh tranh mới có tiến bộ. Trong nền kinh tế thị trường hay Tư bản chủ nghĩa “cạnh tranh” là một nhu cầu. 

Các nước theo CNXH nền kinh tế bình bình hay lụn bại vì nhà nước chỉ đạo không để cạnh tranh phát triển - Những điều tôi nói chúng nó bỏ ngoài tai. Chúng nó cho rằng đã lỗi thời lạc hậu - Những gì chúng nó học hỏi ở trường từ các thầy giáo có khuynh hướng thiên tả là cấp tiến đúng với trào lưu tuổi trẻ - chúng phủ nhận các giá trị truyền thống. Đôi khi thấy buồn. Trên hai mươi năm cố gắng nuôi con ăn học, những mong chúng nó thành công – nhưng chúng nó mới thành công trong nghề nghiệp chuyên môn,  chưa thành công trên phương diện làm người. 

Ông già an ủi: 

- Tôi thông cảm thế hệ của các ông, qua đây lăn vào công việc “ngày không thấy mặt trời, đêm không thấy trăng sao”, kiếm tiền nuôi con ăn học: bằng nọ, cấp kia… Khi ngưng tay làm (về hưu) cha con có dịp ngồi đàm đạo với nhau về vài vấn đề thời sự, nếu người cha an phận “dốt thì dựa cột, đứng nghe” không sao, nhưng có vài điều phản bác, đứa con “phản pháo” ngay: Cha biết gì - cha không thấy TV đã nói rõ ràng thế kia à…? Than ôi! Các đài nói tiếng Mỹ, các ông nghe như nghe sấm - chẳng hiểu gì. Các đài Việt Nam với lối “Truyền thông phường tuồng” không đáng tin cậy - các ông cho nước mắt chảy ngược về tim - âm thầm nhìn tuổi đời rơi rụng. Thật mỉa mai, đang ở một xứ văn minh nhất nhân loại, vẫn “khẩy” được vài câu thơ chua chát của ông Tú Xương: “Nhà kia lỗi đạo, con khinh bố. Mụ nọ chanh chua vợ chửi chồng”, cách nay trên trăm năm.

Người thanh niên nghe thấy chạnh lòng mới phát biểu: 

- Hai bác trách đám trẻ tụi con hơi quá. Hiện tượng ấy chỉ mới xảy ra trong mùa bầu cử năm nay thôi, chứ trước đây, con cháu trong các gia đình Việt Nam được xem là gương mẫu hiếu để. Nhiều người Mỹ đã có nhận xét như vậy và họ ngưỡng mộ văn hóa Việt Nam lắm. 

Thực ra thì do sự “hời hợt” của người Việt mình khi tiếp xúc với một nền văn hóa, chính trị Tự do, Dân chủ đa nguyên và phức tạp ở Hoa Kỳ, cho nên mới có những lố lăng – Như mùa bầu cử năm nay: Cương lĩnh của Đảng Dân Chủ về “Tự do cấp tiến”, và “Dân Chủ Xã Hội” đã được ứng cử viên TT Joe Biden quảng diễn. Đơn giản là đường lối của ông Joe Biden hầu hết ngược lại với chính sách của TT Donald Trump. Ai thấy phù hợp với lý tưởng và quyền lợi của mình thì bầu cho cụ. 

Đối với ứng cử viên TT Donald Trump còn dễ dàng để quyết định hơn: 

Bốn năm cầm quyền của ông và chính sách của Đảng Cộng Hòa vẫn tiếp tục như: Cấm phá thai - Giữ vững truyền thống và di tích lịch sử - Trật tự xã hội và thượng tôn pháp luật - Giảm thuế - Phát triển kinh tế là mục tiêu hàng đầu. Đối ngoại: Tiếp tục đường lối cứng rắn với Trung cộng - Hạn chế nhập cư - Đối với Đồng minh thì sòng phẳng - Chú Sam không còn mở hầu bao, và “cõng” các nuớc Đồng minh rong chơi, liên hệ với Nga, Tàu để làm giàu, tiến lên hàng cường quốc – Chú Sam sắp xụm, sắp nhường chỗ số I cho Tàu cộng. Thời đó qua rồi – Bây giờ là “Nước Mỹ Trước Tiên” (America First), là “Làm Cho Nuớc Mỹ Vĩ Đại Trở Lại” (Make America Great Again).  Ai thấy thích hợp thì bầu ông Trump. 

Đơn giản chỉ có thế mà sao lại mạt sát, mắng mỏ, giận hờn, từ biệt nhau?

Có hai vấn đề thời sự gây tranh cãi nhiều nhất: Biện pháp chống và ngừa Covid-19 và Phân biệt chủng tộc: Người da đen đáng sống và Người da trắng thượng đẳng (Black lives matters và Supremacy) 

Với nạn dịch Covid-19, suy ngẫm cho cùng: Ông nào làm Tổng Thống cũng bị phê bình chỉ trích – Áp dụng các biện pháp gắt gao thì bảo độc tài. Trấn an, không muốn gây sự sợ hãi quá đáng thì bảo lơ là. Áp dụng tính thực dụng: Ai chết cứ chết, người khỏe vẫn tiếp tục đi làm, không để nền kinh tế tê liệt, sụp đổ toàn diện sẽ bị chỉ trích: coi thường mạng sống con người. Áp dụng biện pháp thụ động: Ngồi chờ qua hết dịch mới khởi động, có thể đưa đến tình trạng khốn cùng trên mọi phương diện, nhất là về kinh tế. Khi đó người dân sẽ than oán nhà lãnh đạo sai lầm - thiếu tầm nhìn chiến lược.

Cái khó ở một nước Tự Do, Dân Chủ là thế. Cho nên việc phòng chống nạn dịch hữu hiệu hay không tùy thuộc vào tài ba của các nhà khoa học và các chuyên gia y tế - Chuyện chỉ trích, phê bình các nhà lãnh đạo, chỉ là chiêu bài chính trị.

Vấn đề kỳ thị chủng tộc, xét cho cùng, ta sẽ thấy và có thể nói một câu không sợ sai: “Hoa Kỳ là xứ sở mang tiếng kỳ thị chủng tộc, nhưng là một nơi được luật pháp bảo vệ để mọi người được thăng tiến, là miền đất hứa tạo cơ hội cho tài năng, trí tuệ và lương tri phát triển”. Bởi vậy Hoa Kỳ là nơi nhiều người trên địa cầu muốn đến định cư để thực hiện giấc mơ Mỹ (American Dream). 

Có người sẽ hỏi: 

- Vậy tại sao có các phong trào: “Người Da Đen Đáng Sống” và “Da Trắng Thượng Đẳng”  (Black lives Matters - BLM và Supremacy - KKK). Xem ra, đây không phải sự phát xuất từ lương tri và trí tuệ mà từ cảm tính và mưu đồ. Cảm tính là bản chất của con người. Trong một xã hội thuần chủng vẫn thường xuyên có tình trạng nhóm người này tranh chấp, đố kỵ nhóm người kia vì quyền lợi, rồi bị các nhà lãnh đạo chính trị lợi dụng gây nên phong trào. Hoa Kỳ là quốc gia hợp chúng, nhiều màu da, nên sự tranh chấp đó được gán cho cái tên “kỳ thị chủng tộc” và bị các nhà chính trị lợi dụng. 

Những phong trào phát xuất từ cảm tính, thiếu trí tuệ và lương tri sẽ không phát triển và tồn tại lâu dài. Nhưng trong ngắn hạn đó, nó gây nên biến loạn, đau thương trong xã hội do tuyên truyền kích động, xúi dục … Gần đây, phe tả (Tân Tự Do) mà nhóm xung kích là BLM gây bạo loạn: đốt phá, cướp bóc, đập phá tượng đài, phủ nhận  ký ức lịch sử. Trước đây nhóm KKK, cổ xúy thuyết “Người da trắng thượng đẳng” được coi là tổ chức cực đoan cánh hữu, tấn công bạo lực, khủng bố, gây bao nỗi kinh hoàng.

Từ xưa, người đời thường khuyên nên “ôn cố tri tân” - bắt nguồn trong sách Luận Ngữ của Khổng Tử, chương Vi Chính: “ôn cố nhi tri tân, khả dĩ vi sư hĩ” (Ôn cái cũ mà biết cái mới, thì có thể làm thầy được rồi). Câu ấy cho ta lời khuyên: nhớ lại cái quá khứ để hiểu biết hơn về tương lai. Tiếc thay! Phái Tân Tự Do Cấp Tiến có khuynh hướng “phủ nhận các giá trị truyền thống” trong đó có một ít giới trẻ Việt Nam. 

Ngồi xem TV thấy tượng đài của Ông Columbus bị lôi xuống, tôi rưng rưng nhớ lại những gì đã đọc được trong cuộc hành trình của nhà thám hiểm Christopher Columbus, người đã khám phá vùng đất mới ngày 12-10-1492 với bao gian khổ và ý chí. Mặc dù có nhiều sử sách ghi lại Ông chưa nhìn thấy vùng đất Hoa Kỳ, nhưng Ông là nhà thám hiểm đầu tiên góp phần và truyền cảm hứng cho những người sau Ông tìm ra châu Mỹ.    

Ngày nay Mỹ trắng, Mỹ đen, Mỹ vàng có ai còn nhớ đến chiếc tàu Mayflower cập bến Plymouth, Massachusetts, ngày 18-12-1620? Các tiền nhân đó đã sống sót sau bao gian khổ, chết chóc vì dịch bệnh và thiếu lương thực - một năm sau những người sống sót đã làm Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) Thượng Đế - Ngày lễ đó lưu truyền qua bao thế hệ. Ngày nay chúng ta cùng ngồi thưởng thức món gà tây hầm và bắp luộc vào ngày Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) trên một đất nước tươi đẹp và giàu mạnh này, trong lòng có một chút xao xuyến nào không hay chúng ta chối bỏ công lao khai mở đất nước Hoa Kỳ của các bậc tiền nhân, bây giờ đã đi vào ký ức lịch sử. 

Ai cũng cảm thấy xót xa về những người da đen đã trải qua trong thời kỳ nô lệ, và ai cũng hiểu rằng người da trắng khai nguyên Mỹ quốc, trong đó có bàn tay góp sức xây dựng của người nô lệ da đen tạo nên vùng “Đất hứa” mà Thượng Đế dành cho những kẻ khốn cùng lần lượt đến đây tìm cuộc sống mới: Tự do và Hạnh phúc. Kẻ trước, người sau đã đến đây chung sức tạo nên một quốc gia cường thịnh này. Cho nên nó không thuộc về  người “da trắng thượng đẳng” hay “da đen đáng sống”. Ai cũng được luật pháp bảo vệ, tạo cơ hội cho mọi người phát triển tài năng trong mọi lãnh vực. Người da đen, kể cả da vàng đã có chỗ đứng xứng đáng tùy theo khả năng. Nhưng xem ra, người da đen vẫn còn mang “hoài niệm ẩn ức” về Tổ tiên, nên thường có đòi hỏi qua hành vi bạo động. 

Theo thống kê của FBI, năm 2016, người Mỹ gốc Phi châu gây ra 52% vụ giết người và 54% với các tội phạm khác, mặc dù họ chỉ chiếm 13% dân số Mỹ (Wikipedia).

Bạo động - mạnh được yếu thua - chỉ tồn tại trong sinh hoạt “bầy đàn” vào thời kỳ sống trong bộ lạc. Nó sẽ không tồn tại trong xã hội văn minh. Thượng đế cho con người cái lương tri và trí tuệ - Chính điều đó sẽ hướng dẫn con người ra khỏi cơn mê để hướng về lẽ phải. 

Tôi viết miên man, định chấm dứt và gởi bạn bè đọc chơi. Bỗng nghe bản tin: TT Trump nhiễm “China Virus” (chữ của TT Trump đặt tên cho Virus Corona) mở màn cho chuyện “Bất ngờ Tháng Mười” (October Surprise) trong mùa bầu cử. Ôi! Sự vô thường trong kiếp nhân sinh… Tôi ngửa mặt lên trời “lẩy” mấy câu Kiều: 

“Ngẫm hay muôn sự tại Trời.
Trời kia đã bắt làm người có thân
Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao
Có đâu thiên vị người nào
Chữ tài chữ mệnh dồi dào cả hai…
Có tài mà cậy chi tài
Chữ tài liền với chữ tai một vần!”.

Tôi không còn hứng khởi để bấm nút “Send” (gởi) nhưng tiếc công ngồi “gõ” bàn phím mấy đêm nên đổi ý - Bây giờ, gởi đến các bạn xem chơi. Nếu thấy điều gì không vừa lòng thì quên đi – coi như không đọc bài này cho thân tâm an lạc.

Lê Đức Luận
(Tháng 10-2020) 


Monday, October 5, 2020

Bầu Cử Tổng Thống - Bất Ngờ Của Tháng Mười


Lúc 9 giờ 54 phút tối ngày 1 tháng 10 năm 2020, tổng thống Donald Trump tuyên bố bằng Tweet rằng ông và Đệ nhất Phu nhân nhận được kết quả thử nghiệm là đã nhiễm COVID-19, sau khi bà phụ tá thân cận Hope Hicks được thông báo là đã nhiễm virus. Đây có thể là một trong những "bất ngờ của tháng Mười" lớn của cuộc tranh cử tổng thống năm 2020.


Người Mỹ có câu "Khi đời cho bạn một mớ quả chanh, thì hãy pha thành nước chanh đường - When life gives you lemons, make lemonade", ngụ ý rằng hãy biến đổi một tình thế không tốt trở thành việc tốt, có lợi cho mình. Bởi vậy, chúng tôi cho rằng nhân dịp này, ban vận động bầu cử của tổng thống Trump sẽ  làm thành vở kịch "Donald Trump, người hùng đã đánh bại dịch Tàu cộng Vũ Hán" trong giữa tháng 10, để đạt được những mục đích:

  1. Tránh được các cuộc tấn công của phe đảng Dân Chủ và tin giả (fake news) của giới truyền thông thiên tả trong những tuần lễ cận kề bầu cử. Bởi vì tấn công ông Trump trong lúc đang dưỡng bịnh thì sẽ bị chê trách, nếu không muốn nói là sẽ bị nguyền rủa, và sẽ khiến cử tri nghiêng về phía ông Trump và đảng Cộng Hoà.
  2. Chứng tỏ rằng ai cũng có thể bị nhiễm COVID-19 nếu vô tình tiếp xúc với người bị bệnh. Đây cũng là dịp để nói lên một lời nhắc nhở lớn và nghiêm trọng với dân Mỹ và thế giới về sự gian ác của Tàu cộng, khi chúng đã phát tán COVID-19 (dịch Tàu cộng Vũ Hán) ra toàn thế giới, khiến hơn 34 triệu người bị lây nhiễm và hơn 1 triệu người đã chết.
    Riêng nước Mỹ đã có trên 7 triệu người bị lây nhiễm và trên 200 ngàn người đã chết.
  3. Đây là phương pháp quảng cáo thuốc chữa COVID-19 vĩ đại nhất mà bất cứ hãng bào chế dược phẩm nào cũng mong muốn. Bởi vì trong lịch sử hơn 200 năm của Hoa Kỳ, chưa có vị tổng thống đương nhiệm nào quảng cáo cho dược phẩm cả. Chữa khỏi cho tổng thống Mỹ thì hơn là đào được mỏ vàng và trị giá cổ phiếu của các hãng chế thuốc chữa hoặc ngừa COVID-19 sẽ lên như diều gặp gió.
  4. Kể từ ngày 1 tháng 10 cho đến khi ông Trump lành bệnh, tiên đoán là không trễ hơn ngày 15 tháng 10, tất cả mọi tin tức đều xoay quanh ông Trump, phía Dân Chủ sẽ gần như hoàn toàn bị lu mờ, rất khó có thể gây tiếng vang cho dân chúng để ý. Vả lại, nếu phe đảng Dân Chủ tuyên truyền không khéo thì sẽ bị thiệt hại nhiều về thiện cảm của người dân Hoa Kỳ.
    Nếu để ý, thì chúng ta sẽ thấy giới truyền thông thiên tả sẽ bẻ từng chữ, ngắt từng câu liên quan đến tình trạng sức khoẻ của ông Trump để diễn tả sai lạc, gây hoang mang trong dân chúng. Nhưng dù sao đi nữa thì họ cũng chỉ nói về ông Trump, vô hình chung dìm ông Biden xuống hố sâu của quên lãng.
  5. Ông Trump sẽ chứng minh cho dân chúng Mỹ thấy là ông có dư thừa sức khoẻ để vượt qua khỏi bệnh dịch để đảm nhiệm trách vụ tổng thống mà người dân sẽ tiếp tục giao phó.
  6. Quan trọng nhất là: chứng minh được rằng COVID-19 không đáng sợ, vì có thể nhiễm và chữa khỏi dễ dàng, sau 15 ngày cách ly kiểm dịch và chữa trị với dược phẩm sẵn có trên thị trường.

    Tin mới nhất từ bác sĩ riêng của tổng thống, bác sĩ Sean Conley, thì tổng thống Trump đã được các bác sĩ của bệnh viện quân đội quốc gia Walter Reed National Military Medical Center ở Bethesda, tiểu bang Maryland, cho dùng thuốc Remdesivir và một hợp chất thuốc kháng thể (polyclonal antibody cocktail) của hãng bào chế dược phẩm Regeneron.

    Đảng Dân Chủ đã dùng đại dịch COVID-19 là đề tài chính của cuộc tranh cử, thế cho nên đánh bại COVID-19 có nghĩa là đánh bại đảng Dân Chủ.

    Chữ TOGETHER được viết hoa để nhấn mạnh sự gắn bó giữa ông Trump và dân chúng Mỹ, với ý nghĩa "Chúng ta cùng nhau đánh bại COVID-19", đồng nghĩa với "Chúng ta cùng nhau đánh bại đảng Dân Chủ."

    Với những người hâm mộ phim ảnh thì câu trên có thể được nói là "Hasta la vista, Sleepy Joe!"

    Ngày 15 tháng 10 năm 2020, trùng hợp với ngày cuối của thời hạn cách ly, ông Trump sẽ hùng dũng bước ra sân khấu tranh luận và tuyên bố những điều tốt đẹp về cuộc chiến thắng chống COVID-19, dân chúng cũng như giới truyền thông sẽ lên tiếng ủng hộ nồng nhiệt, và như thế sẽ bảo đảm sự tái đắc cử của ông Trump.

Nếu việc này xảy ra đúng như chúng tôi dự đoán thì thuật ngữ chính trị "Bất ngờ của tháng Mười" sẽ được mạ vàng sáng chói trên sân khấu chính trị của Hoa Kỳ.

----

Bài viết trên là một phần được trích trong bài viết rất đặc sắc của ông Bùi Phạm Thành, đăng trên Đặc San Lâm Viên. Quý thân hữu có thể đọc toàn bài ở đây:

Bên Tách Trà: Bầu Cử Tổng Thống Mỹ - Những Bất Ngờ Của Tháng Mười
http://www.dslamvien.com/2020/10/ben-tach-tra-bau-cu-tong-thong-my-nhung.html


Friday, October 2, 2020

Đảng Cộng Hoà Đang Thắng Thế Ở Các Tiểu Bang Quan Trọng

 


Theo tin của NBC, ngày 1 tháng 10 năm 2020:

Ban vận động bầu cử của ông Trump đã ghi nhận được thêm nhiều cử tri hơn là phía đảng Dân chủ ở những tiểu bang "tranh giành - chưa ngả hẳn qua phía nào" như Florida, North Carolina, và Pennsylvania.

Bốn năm trước, ông Trump đã thắng ở ba tiểu bang nói trên, cùng với các tiểu bang  Arizona, Michigan, và Wisconsin, với số phiếu chênh lệch chưa tới 5%. 

NBC đưa ra những con số:

  • Đảng Cộng Hoà ở Florida ghi nhận là đã được thêm 195,652 cử tri đã ghi danh từ hồi bâu cử sơ bộ tháng Ba cho đến cuối tháng Tám. Trong khi đó, đảng Dân Chủ chỉ thêm được 98,362 cử tri.
  • Đảng Cộng Hoà ở Pennsylvania được thêm 135,619 cử tri, tính từ tháng Sáu đến tháng Chín, so sánh với đảng Dân Chủ chỉ được 57,985 cử tri.
  •  Cộng Hoà ở North Carolina được thêm 83,785 cử tri kể từ tháng Ba đến tháng Chín, trong khi đó đảng Dân Chủ chỉ được 38,137.
  • Đảng Cộng Hoà ở Arizona được thêm 29,667 cử tri, trong khi đó đảng Dân Chủ được nhiều hơn với con số 31,139. Nhưng số cử tri nghiêng về đảng Cộng Hoà ở Florida, Pennsylvania, và North Carolina tăng nhanh hơn lần bầu cử của năm 2016.

Hạn cuối của việc ghi danh bầu cử khác nhau của từng tiểu bang, thế nhưng ngày bầu cử 3 tháng 11 đã gần kề.


Theo các nguồn tin mới nhất thì chúng ta đều được biết là tổng thống Donald Trump và Đệ nhất Phu nhân đã bị lây nhiễm COVID-19. Bác sĩ của toà Bạch Ốc cho biết với tuổi và sức khoẻ thì Đệ nhất Phu nhân không có gì phải lo lắng. Đồng thời với sức khoẻ của ông Trump thì sẽ khỏi sau 10 đến 15 ngày cách ly, nghỉ ngơi và chữa trị, đủ thời hạn để tham dự cuộc tranh luận thứ nhì với Joe Biden, được dự trù vào ngày 15 tháng 10 năm 2020.


Trump is winning the voter registration battle against Biden in key states
https://www.nbcnews.com/politics/2020-election/trump-s-winning-voter-registration-battle-against-biden-key-states-n1241674